Nhận ra ý trêu chọc trong lời nói của Thái Chân, Sở Mặc cười trừ hai tiếng mà không đáp lời, chuyển sang vờ lo lắng hỏi: “Thái Thần mạch tổ một thân một mình xông vào doanh trại chủ thiên giả, liệu có.....?”
“Mặc kệ y đi,” Thái Chân tỏ vẻ chẳng hề bận tâm, “Chút tài mọn của đám chủ thiên giả kia không làm gì nổi tên này đâu. Họa chăng có 【Càn】 ra tay tương trợ, Phong Vũ Huyền Thương may ra mới giữ được cái mạng.”
Y đã sớm quen với cái thói không nghe lệnh ai của Thái Thần. Dù sao gã tứ đệ điên khùng nhà mình xưa nay vốn làm việc tùy tâm sở dục, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm.
Ngoại trừ thiên tôn ra, chẳng ai quản nổi.




